Thursday, October 30, 2014

Sống 17 ngày trong rừng bằng cách ăn côn trùng

Bằng cách ăn các loại côn trùng có thể bắt được, một phụ nữ đã trở về an toàn sau 17 ngày lạc trong rừng rậm nhiệt đới.

 Ngày 9/10, báo chí Úc đưa tin một phụ nữ nước này đã sống sót kỳ diệu suốt 17 ngày sau khi bị lạc trong một khu rừng nhiệt đới ở bang Queensland, và câu chuyện của cô đã khiến cả nước Úc chấn động.


 Người phụ nữ 30 tuổi Shannon Fraser bị lạc trong khu rừng rậm ở bang Queensland sau khi đến khu vực này chơi với bạn trai hôm 21/9. Giữa hai người đã xảy ra cãi vã, và Fraser bỏ chạy vào rừng, đến lúc cô bình tĩnh lại thì mới nhận ra mình đã bị lạc đường.

 Cảnh sát Úc đã huy động một lực lượng lớn, trong đó có cả 2 chiếc trực thăng để tìm kiếm Fraser suốt nhiều ngày nhưng không có kết quả. Trong khi đó, người phụ nữ này đã phải ăn côn trùng và uống nước suối để có thể sống sót trong quá trình tìm đường ra.

 Khi cô tìm được đường ra đến khu bơi lội Golden Hole ở gần thác Josephine và gặp một người nông dân địa phương, cô đã bị sụt mất 17 kg và trong tình trạng bị cháy nắng khủng khiếp và mất nước trầm trọng.

 Trong lúc lang thang tìm lối ra giữa khu rừng đầy gai góc và bụi rậm, Fraser đã bị gai cào rách hết quần áo, và cô chỉ có thể tìm được một chiếc bao đựng phân bón để quấn tạm vào người. Không có quần áo trên người, cô bị cháy nắng nghiêm trọng đến rỉ máu, và có những lúc cô phải ngâm mình trong thác nước để xoa dịu cơn đau khủng khiếp.

 Trong suốt 17 ngày đó, Fraser kể rằng cô chỉ ăn côn trùng và những con cá nhỏ bắt được trong suối. Đến một ngày, cô phát hiện ra dấu vết của đội tìm kiếm, và lần theo dấu vết đó để đến một khu cắm trại. Tại đây, cô được một nông dân địa phương phát hiện ra và tức tốc đưa đến bệnh viện.

Cảnh sát Úc đã đến bệnh viện để hỏi thăm Fraser, và họ tuyên bố không có lý do gì để có thể nghi ngờ tính xác thực trong câu chuyện mà cô kể. Một cảnh sát cho biết: “Thật kỳ diệu là cô ấy có thể sống sót. Toàn thân cô ấy bị trầy xước và bong da, hẳn là cô ấy đã phải chịu đựng nhiều khổ sở”.

Ảnh minh họa


 Fraser hiện đang được điều trị tại bệnh viện Innisfail trong tình trạng bỏng da độ 3 do cháy năng cùng nhiều vết trầy xước và những vết côn trùng cắn từ đầu đến chân. Trong vài ngày tới, sau khi sức khỏe bình phục, Fraser sẽ chính thức cung cấp lời khai cho nhà chức trách về những gì đã xảy ra với mình trong suốt hành trình sống sót kỳ diệu trên.

Quả thật một điều kỳ diệu, chuyện tưởng chừng chỉ có trong những bộ phim. Đó cũng là một kinh nghiệm cho những ai lỡ bị lạc vào rừng để có thể sống xót

Wednesday, October 29, 2014

Trái cây ướp hóa chất để hàng tháng vẫn không hư

Trong thời gian gần đây trong nhân dân rộ lên hiện tượng khi mua hoa quả về không ăn để hàng tháng trời vẫn không bị hư. Trước những tin đồn này, phóng viên đã vào cuộc tìm hiểu vấn đề này.

Hoa quả để lâu không thối là bất bình thường

Theo PGS.TS Nguyễn Duy Thịnh thì thực trạng hoa quả để lâu không thối là bất bình thường.

 Ông Thịnh lý giải thì tất cả các loại hoa quả bảo quản được từ 5 tháng trở lên là rất khó. Thậm chí vô cùng khó. Sở dĩ như vậy vì việc tìm kiếm các giải pháp bảo quản hiện nay ở Việt Nam vẫn gặp rất nhiều khó khăn. Chính vì vậy, người tiêu dùng vẫn luôn luôn nghi hoặc rằng chúng đã được sử dụng các hoá chất để bảo quản hoặc dùng các biện pháp công nghệ để bảo quản.

Khi hoa quả chín và bị thối thì trước hết chúng ta không thể quy kết là do đã dùng thuốc bảo vệ thực vật được bởi thuốc bảo vệ thực vật không có chức năng bảo quản.

 Bên cạnh đó, ngay bên trong hoa quả, bản thân những hoa quả đó đều có sự sống, nếu khi quả chín và thối đi thì chắc chắn một phần sẽ do sự sống bên trong quả làm hỏng. Thứ hai là do sâu bệnh chui vào quả sinh sống làm quả nhiễm bệnh. Nguyên nhân cũng rất quan trọng nữa là do vi sinh vật đi từ ngoài vào trong, trong ra ngoài do quá trình thu hoạch bị bầm dập hoặc đi từ núm quả, rún quả…tấn công làm thối quả.


Ảnh minh họa

Vậy để bảo quản được chúng thì hiện nay người ta đã sử dụng hoá chất để tiêu diệt vi sinh vật, ngăn chúng thâm nhập vào quả làm ức chế quá trình thối rữa quả. Tuy nhiên việc ngâm hoá chất chỉ làm cho côn trùng chết nhưng vẫn tạo cơ hội cho vi sinh vật có điều kiện chui sâu vào quả để ăn côn trùng. Vì vậy, giết đươc sâu nhưng vẫn không thể giết được vi sinh vật và cũng không thể hoàn toàn ngăn cản quá trình làm thối quả.

 “Người dân chớ tham thực mà cực vào thân”

Hiện nay, để bảo quản hoa quả, người ta thường có thể làm lạnh chúng ở nhiệt độ thấp (âm 60 độ C) thì vi sinh vật sẽ hoạt động kém đi và hạn chế quá trình làm thối quả. Tuy nhiên, ở nhiệt độ lạnh nhưng nó vẫn hoạt động cho nên nó vẫn kích thích quả hỏng. Cách này thường ít dùng vì chi phí cao và thực tế thì cũng không có nhiều cửa hàng thực hiện cách này.


 Thứ 2 là người ta dùng hoá chất song bản thân hoá chất lại không tiêu diệt được sự sống trong từng tế bào mà chỉ diệt vi sinh vật ở bên ngoài. Nên song song với dùng hoá chất thì người ta dùng phương pháp tạo màng, tức là dùng màng bên ngoài bao xung quanh quả để chắn vi sinh vật chui vào.

Bên cạnh đó để ức chế sự sống trong quả diễn ra chậm thì người ta có cơ chế là khi quả chín, quả già thì sinh ra etilen- một chất kích thích cho quá trình chín của quả. Người ta tạo ra một hợp chất để làm cho etilen không sinh ra nữa thì nó sẽ không kích thích quả chín nữa mà làm cho quả chậm chín. Đây là hiện tượng được sử dụng rất nhiều trong việc bảo quản và vận chuyển quả đi từ nước này sang nước khác để không bị chín.


 Chúng ta có thể nghĩ và làm ra các biện pháp nhưng nó cũng không thể vượt quá con số 6 đến 7 tháng mà nhiều người vẫn nói. Ngoài thời gian đó, quả vẫn không thối nhưng chắc chắn sẽ không tươi, không ngon và có thể bị ủng, thối bên trong.

Để cho thời gian bảo quản dài, trên thị trường hiện nay người ta dùng chất 2,4D (đã được loại đioxin ra ở nồng độ thấp nhất), tức là chất kích thích diệt cỏ. Hiện nay có một số vùng trên Hà Giang đã sử dụng để bảo quản cam. Đây là chất rất nguy hiểm và rất độc cho con người. tuy nhiên dùng chất này cũng chỉ bảo quản được 3 tháng, còn để được 6-7 tháng thì hơi dị thường.

Chính vì thế ngày nay nói ăn hoa quả thì vẫn phải ăn, những hoa quả nào nghi ngờ thì không nên ăn. Đừng để “tham thực mà cực vào thân”. Nghĩa là chúng ta cứ biết chúng có độc, có ngâm hoá chất nhưng vẫn cố ăn rồi mang bệnh lúc nào không hay.

 Để giảm thiểu mầm bệnh cũng như tác hại xấu có thể có thì người tiêu dùng nên ưu tiên chọn và sử dụng các loại hoa quả của Việt Nam. Những loại hoa quả nghi ngờ có độc hại, có chất bảo quản thì không nên mua ăn. Tự cung tự cấp hoa quả được coi là giải pháp an toàn và hữu hiệu nhất hiện nay mà người sử dụng nên dùng .

Kết: khi mua các loại hoa quả trên thị trường nên lựa chọn các mặt hàng có thương hiệu, có uy tín, và xuất xứ rõ ràng, tránh việc ham rẻ mà mua các hàng trôi nổi gây hại cho sức khỏe gia đình và ng thân

Những bệnh ngoài da do tiếp xúc với côn trùng

Vào mùa mưa lũ, đặc biệt là vùng nhiệt đới nơi các côn trùng sinh sôi và phát triển mạnh. Bên cạnh các côn trùng có lợi, cũng có những côn trùng gây hại. Đặc biệt những loài côn trùng gây bệnh tiếp xúc ngoài da.

 Paederus là một loại Côn trùng thuộc họ cánh cứng ( Ataphylimidac) có khoảng 1400 đến 20000 giống rất giống nhau thường gặp là P. literalis, P. fuscipes , P.caligatus và Paederus mình dài, thanh 7-10 mm thoạt nhìn như con kiến do đó đồng bào ta hay gọi thành nhiều tên khác nhau: kiến hoang, kiến kim, kiến lác, kiến gạo, cằm cặp, kiến nhốt, kiến cong đít ... Kiến này có 3 đôi chân bụng có đốt trong đó có một đốt màu đỏ, bay và chạy rất nhanh, chúng thường sống ở ven ruộng quanh gốc rạ, ở bãi cỏ, gần vùng nước, ruộng rau, trong những nơi đang xây dựng dở dang..v.v. Trong thân kiến khoang có chất Pederin gây cháy bỏng da giống như chất Căngtadin của sâu ban miêu và chất Phospho ở con Giời.

 Sau những ngày mưa lũ làm ngập đồng ruộng ,ao hồ. Kiến khoang theo côn trùng, theo ánh đèn bay vào nhà, những người làm việc dưới ánh đèn bị côn trùng rơi vào cổ, mặt , thân mình vô tình giơ tay đập quệt xiết côn trùng và chất Pedirin có trong côn trùng dây vào da. Có khi côn trùng rơi vào bể tắm, bồn tắm hoặc bám vào khăn mặt , quần áo. Người bệnh không chú ý xát phải côn trùng gây thành viêm da bọng nước ( có trường hợp người bệnh giết côn trùng và đưa tay quết lên da và nổi thành bệnh)


Theo số liệu TT Da Liễu Hà Nội, từ 1/10 – 26/10/1999 tại phòng khám có 1201 bệnh nhân có viêm da tiếp xúc trên tổng số 5569 bệnh da đến khám, tỷ lệ 21,56%.


 Biểu hiện lâm sàng: Sau khi tiếp xúc với côn trùng bệnh nhân thấy ngứa, rát, nóng bỏng tại chỗ , sau 6-12h xuất hiện các đám vết màu đỏ, hơi nề thành vệt, kích thước từ 1-5cm, rộng 3-4 mm, sau 1-3 ngày xuất hiện các mụn nước trên da đỏ, lấm tấm sau đó xuất hiện bọng nước và bọng mủ

 Theo thống kê :

      -       100% biểu hiện bằng vết đỏ, nền cộm và nóng rát tại chỗ;
      -        80% có tổn thương ở đầu ,cổ , mặt và nửa trên thân mình;
      -        60% có xuất hiện tổn thương vào buổi sáng;
      -        3,82% có sưng và nề hai mi mắt.

 Một số trường hợp có hình ảnh đối xứng khớp với nhau.

 Diễn biến tổn thương:

 Ban đầu bệnh nhân thấy đau, hơi ngứa, dát tại chỗ căng da biểu hiện đỏ ở một vùng da. Sau 6-12h thành một đám hơi nề, đỏ cộm , thành vệt, trên nền đỏ nổi thành mụn nước to nhỏ không đều đường kính từ 1- 5mm. Từ 1-3 ngày sau thành phỏng nước, phỏng mủ, lúc này cảm giác đau tăng lên có thể kèm theo cảm giác ngây ngay sốt, mệt mỏi khó chịu, nổi hạch , đau ở vùng cổ nách, bẹn tương ứng với tổn thương. Nếu tổn thương ở gần mắt có thể sưng húp cả hai mắt 5-7 ngày sau mới hết, ở bẹn có thể nổi hạch bẹn sưng đau, đi lại khó khăn, các phỏng nước , phỏng mủ tiến triển sau 4-5 ngày thì đóng vẩy tiết khô dần, khi rụng vẩy để lại vết sẫm màu da. Có trường hợp bệnh nhân chit nổi một vết đỏ lấm tấm mụn nước nhỏ, hơi ngứa, tổn thương lặn sau 3-5 ngày không thành phỏng nước, phỏng mủ. Trong mùa mưa một bệnh nhân có thể bị đi bị lại 2-4 lần, trong tập thể có thể có 10-12% người bị, bệnh có thể kéo dài 5-20 ngày.

Bệnh ngoài da do tiếp xúc

 Xét nghiệm:

 Không có biến đổi gì đặc biệt, trừ một số trường hợp bị phỏng mủ rộng, sưng hạch to đau, bạch cầu có thể tăng cao.

 Chẩn đoán phân biệt:

 Bệnh Zona là một bệnh da do virus thường xuất hiện vào mùa xuân, tổn thương cơ bản là bọng nước đứng thành chùm, thường đứng một bên, xu hướng dọc dây thần kinh, sau 4-5 ngày bọng nước xẹp khô, đóng vảy tiết vàng sẫm , bọng nước khi lành để lại vết sẹo lõm bạc màu, không bao giờ mất. Kèm theo có hạch lân cận xuất hiện rất sớm , đau rát tại chỗ, tuổi mắc bệnh thường hơn 50 tuổi, xét nghiệm bạch cầu giảm.

 Điều trị

 Nguyên tắc điều trị theo giai đoạn tổn thương:

1. Nếu chỉ có dát đỏ, vết đỏ:

 Người bệnh chỉ cần điều trị tại nhà: Dùng nước muối loãng 9‰ hoặc nước vôi nhì, chấm ngày 3-4 lần nhằm trung hoà độc tố của côn trùng, tránh rửa nước nhiều, tránh kì cọ làm da tróc vẩy.

 2. Nếu trường hợp đau rát nhiều:

Người bệnh có thể đến các cơ sở y tế chuyên khoa Da liễu khám và điều trị bằng các thuốc chuyên khoa như: Dung dịch : Yarish , Đalibua , kháng sinh; Các loại hồ làm dịu da: Hồ nước, hồ Tetra – Pred Từ 4- 6 ngày, điều trị bệnh nhân sẽ khỏi bệnh

 3. Nếu tổn thương nhiễm trùng hoá mủ:

 Dùng các dung dịch thuốc màu: Milian, Xanhmếtylen, thuốc tím pha loãng, sau 4-5 ngày tổn thương hết viêm, bong vẩy tiết cho các loại Crem, mỡ kháng sinh hoặc Corticoid. Trường hợp sốt có biểu hiện nhiễm trùng toàn thân có thể dùng kháng sinh kết hợp với kháng Histamin tổng hợp và Corticoid nhẹ để uống.

 Phòng bệnh:

 Buổi tối khi làm việc dưới ánh đèn cần phải đóng cửa sổ hoặc có lưới để tránh côn trùng bay vào, nhất là vào mùa mưa bão hàng năm. Chú ý phát hiện những côn trùng ở trong nước tắm, khăn mặt, quần áo trước khi dùng và làm vệ sinh môi trường.

Kết: Với các biện pháp phòng bệnh và cách trị bệnh được bác sĩ hướng dẫn, mong mọi người hãy tự bảo vệ sức khỏe cho gia đình.

 BS Ngô Xuân Nguyệt Trưởng khoa Da liễu BV Bạch Mai